Rừng xinh đẹp. Đừng có buồn nữa nhé cưng. Chị em mình giống nhau đấy. Mỗi thế hệ mỗi cuộc sống tuy khác nhau. Nhưng các bà lại có những suy nghĩ , quan điểm khá là giống nhau trong tình cảm gia đình.Người Rừng wrote: ↑Mon Aug 24, 2020 7:54 Chị Xinh, Chị HT & anh thangtram.!
.
Bộ ba anh chị thì đã hai người cảm thấu trước em nỗi mất mẹ.
Và mỗi anh, chị đau đáu cảm thương riêng.
Còn em, lúc mẹ còn sống em luôn là đứa <ngổ nghịch> hầu như là toàn đối nghịch tư tưởng.
Khi em 12 tuổi, mẹ em vừa sinh đứa em út còn trong tháng thì bố em bỏ nhà đi. Mẹ em cứ khóc lóc kể lể than vãn đất trời khiến cho em nung nấu sự căm phẩn trong lòng non nớt khi ấy. Và cái trách nhiệm nặng nề khủng khiếp luôn trĩu trên vai. Từ việc đi mấy chục cây số lơ ngơ tìm nhà <dì> để lôi bố về cho mẹ. Thành công thì ít, tủi thân thì nhiều... những cái gọi là <nghĩa vụ> sấp mặt mũi là việc.
Những trận đòn vô duyên có khi chỉ đơn giản tại cái bản mặt em giống bố. Hoặc là con nít lưng tưng phá phách leo hái trộm xoài, cóc..v..v
Em cảm thấy mẹ em <khờ dại> lắm. Yêu gì cái ngữ đàn ông bội bạc, phong lưu mà tự hành hạ bản thân rồi khiến cho các con có tuổi thơ bất hạnh.
Và em làm <chị hai> của mẹ em từ lúc đầu em còn lổm chổm tóc non.
Cái thứ gì em cũng quyết cho gia đình. Cái thứ gì em cũng lao vào như chính chủ kể cả việc đứng ra đánh ghen đổ máu với người đàn bà của bố.
Có thể sau này mẹ em có ức khi em luôn kế bên để <cản mũi kỳ đà> chuyện mẹ em hành xử với xung quanh.
Thật ra em chỉ muốn tốt cho mẹ em. Em biết mẹ em dể tin, dể bị dụ ngọt, dể bị lợi dụng... và em là đứa đi theo để trợn mắt, châu mày.
Tất nhiên là em hay thắng trận nên mẹ mỗi ngày mỗi bị lép vế trước các em vì em.
Đến bây giờ ngồi ngẫm lại. Có hối hận, có ăn năn... Nhưng nếu mẹ em còn sống tiếp với em thì chắc chắn là vẫn thế. Em vẫn là đứa <chị hai> chuyên quyền chỉ để bảo vệ mẹ em những bức bối sau đó.
Bởi em là đứa như được trực tiếp cuộc đời dạy dổ chăm sóc tận kẻ răng những khốn nạn, dối lừa... qua số phận của mẹ em. Tất cả những phần dối trá dù có che đậy phỉnh phờ hay kỹ lưỡng đều được <dây nhạy cảm kinh nghiệm đen> của em nhìn thấu.
Bây giờ em không còn ai để bảo vệ nữa. Bản thân em thì chả cần bảo vệ vì nhìn thấy em là những đứa tà tâm chạy mất dép vì cái tướng hầm hố hung hăng của em rồi.
Buồn là buồn thêm.
Trông tướng " hung hăng " thế nhưng sao trái tim lại mềm yếu thế kia