Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Moderator: Mãi Yêu Thương
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Cà khêu
(Cà kheo)
Chân dài hơn bằng nạng
Nào đâu phải phép mầu
Sao mặt cứ nghểnh mắt
Nghĩ rằng mình thanh cao
Tập đổ đầu tuôn máu
Quên mất phận thường tình
Ngỡ đang trên trượng thượng
Trượt nhào chưa thất kinh
Dây đu tầm chót vót
Chỉ cần nhờ thắt eo
Xoẹt ngang đầu cà khêu
Gãy càng đành thấp bé
Một là con số lẻ
Đứng giữa đời mình ênh
Mạng nhện phủ lềnh khênh
Sẽ có ngày… khuất mắt.
Rừg
(Cà kheo)
Chân dài hơn bằng nạng
Nào đâu phải phép mầu
Sao mặt cứ nghểnh mắt
Nghĩ rằng mình thanh cao
Tập đổ đầu tuôn máu
Quên mất phận thường tình
Ngỡ đang trên trượng thượng
Trượt nhào chưa thất kinh
Dây đu tầm chót vót
Chỉ cần nhờ thắt eo
Xoẹt ngang đầu cà khêu
Gãy càng đành thấp bé
Một là con số lẻ
Đứng giữa đời mình ênh
Mạng nhện phủ lềnh khênh
Sẽ có ngày… khuất mắt.
Rừg
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Giữa…
Khoảnh rừng xa cuối mùa
Lá vàng đều tăm tắp
Gió nhè nhẹ sà thấp
Lá động lòng rơi theo
Lắm chữ, vần được gieo
Thơ mùa Thu quyến rũ
Khúc khắc màu tình phụ
Trở heo may mùa tang
Giữa địa ngục_thiên đàng
Nơi nào đông vui, nhỉ.!?
Lòng tham đòi bố thí
… Xin chính giữa dừng chân
Mơ một giấc dỗ dành
Cùng Tiên ăn thịt Quỷ
Rừg
Khoảnh rừng xa cuối mùa
Lá vàng đều tăm tắp
Gió nhè nhẹ sà thấp
Lá động lòng rơi theo
Lắm chữ, vần được gieo
Thơ mùa Thu quyến rũ
Khúc khắc màu tình phụ
Trở heo may mùa tang
Giữa địa ngục_thiên đàng
Nơi nào đông vui, nhỉ.!?
Lòng tham đòi bố thí
… Xin chính giữa dừng chân
Mơ một giấc dỗ dành
Cùng Tiên ăn thịt Quỷ
Rừg
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Nếu ngừi iu tên XưN.
Giá như cứ Xuân
Trần gian thơm ngát
Hoa cỏ rào rạt
Nắng ấm hoa bừng…
Nếu như mãi Xuân
Lòng người rộn rã
Chẳng nhăn môi má
Mắt tinh ánh đời
Chỉ luôn Xuân thôi
Thu, Đông, Hạ chết
Bài thơ tứ tuyệt
Chôn đời ở XưN

Rừg
Giá như cứ Xuân
Trần gian thơm ngát
Hoa cỏ rào rạt
Nắng ấm hoa bừng…
Nếu như mãi Xuân
Lòng người rộn rã
Chẳng nhăn môi má
Mắt tinh ánh đời
Chỉ luôn Xuân thôi
Thu, Đông, Hạ chết
Bài thơ tứ tuyệt
Chôn đời ở XưN
Rừg
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Lạ…
Nắng đi qua kẽ lá
Để lại một nét hằn
Xanh thậm hoắc quyền năng
Giữa mồng mười nhọn góc
Trăng xuyên tảng đá rộng
Lưu lại vết rong chơi
Vàng mảng rêu lão hồi
Cuối trời đông héo hắt
Sao loá ngang đất phẳng
In lại chẳng được gì
Trắng trơ cọng hoài nghi
Tại vì đâu không thể.!?
Nắng đi qua kẽ lá
Để lại một nét hằn
Xanh thậm hoắc quyền năng
Giữa mồng mười nhọn góc
Trăng xuyên tảng đá rộng
Lưu lại vết rong chơi
Vàng mảng rêu lão hồi
Cuối trời đông héo hắt
Sao loá ngang đất phẳng
In lại chẳng được gì
Trắng trơ cọng hoài nghi
Tại vì đâu không thể.!?
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Mưa xa..
Giữa cơn mưa dặn lòng đừng mướt
Sợi xa xăm buồn vẫn giăng mù
Mặt hồ còn ngáy ngủ cuối Thu
Đông đã thức nhỏ vài hạt lạnh
Trên cao tít lá buồn rũ nhánh
Đợi ngàn lay những nỗi vô tình
Dẫu có rơi vẫn thấy hiển vinh
Tô cho sắc nét màu ủ rũ...
Nắng rọi bóng tôi, già lụ khụ
Đứng loay hoay nghiêng giọt bất bình
Tự hỏi mình: Đời vui gì không..!?
Nụ cười tắt giữa lòng mưa tận...
.
Rừg
bt cũ xì
Giữa cơn mưa dặn lòng đừng mướt
Sợi xa xăm buồn vẫn giăng mù
Mặt hồ còn ngáy ngủ cuối Thu
Đông đã thức nhỏ vài hạt lạnh
Trên cao tít lá buồn rũ nhánh
Đợi ngàn lay những nỗi vô tình
Dẫu có rơi vẫn thấy hiển vinh
Tô cho sắc nét màu ủ rũ...
Nắng rọi bóng tôi, già lụ khụ
Đứng loay hoay nghiêng giọt bất bình
Tự hỏi mình: Đời vui gì không..!?
Nụ cười tắt giữa lòng mưa tận...
.
Rừg
bt cũ xì
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Ngái, nhỏ ơi. Ngáy ngủ là khi đang ngủ. Còn ngái ngủ là đã thức rồi vẫn còn thèm ngủ.
Có chữ ngai ngái, ngái trong đó có ý nghĩa tương tợ. Ngai ngái giống như thoang thoảng, nhưng mạnh hơn thoang thoảng.
Có chữ ngai ngái, ngái trong đó có ý nghĩa tương tợ. Ngai ngái giống như thoang thoảng, nhưng mạnh hơn thoang thoảng.
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Thằng quể Thu còn ngủ mà anh. Có thằng Đông thức hà.
(Sai chánh tả xong chộp được cái chánh tả đúng)
He he he he
Ok, thanks anh.!
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Tự nhiên…
Lá vàng đợi gió để rời đi
Ta chờ người đối… chẳng_ra_gì
Thế là theo luật vào cõi… hết
Chẳng cần tốn sức, bỏ công chi…
Hihi
Rừg.
Lá vàng đợi gió để rời đi
Ta chờ người đối… chẳng_ra_gì
Thế là theo luật vào cõi… hết
Chẳng cần tốn sức, bỏ công chi…
Hihi
Rừg.
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Rõ xa…
Ta xa vài chốn quen chân đến
Nắm đất cố hương cũng xa dần…
Xa cả nụ cười thân thương cũ
Nén lòng xa cả những ưu nhân
…
Thường luật đã xa là phải nhớ
Nhưng sao tâm ý vẫn tơ hơ
Vẫn mây vẫn gió và lúng liếng
Thơ từ vạn đỗi khẽ ru mơ…
Là xa xôi quá là quên mất
Không chỉ vừa xa hút bóng trần
Giơ tay lên trán che tầm chói
Để nhìn lại rõ những xa xăm…..
Ta xa vài chốn quen chân đến
Nắm đất cố hương cũng xa dần…
Xa cả nụ cười thân thương cũ
Nén lòng xa cả những ưu nhân
…
Thường luật đã xa là phải nhớ
Nhưng sao tâm ý vẫn tơ hơ
Vẫn mây vẫn gió và lúng liếng
Thơ từ vạn đỗi khẽ ru mơ…
Là xa xôi quá là quên mất
Không chỉ vừa xa hút bóng trần
Giơ tay lên trán che tầm chói
Để nhìn lại rõ những xa xăm…..
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Thu xưa…
Ai bảo mưa chi lúc quạnh
Để hoa rét mướt thêm lên
Ai bảo gió dậy mép phiên
Khiến ngả nghiêng chiều lá đổ..
Mây giăng úa tàn giữa phố
Bước nắng lạc lỏng nỗi niềm
Tạo hoá đôi khi cũng điên
Phá cười lúc đang rơi lệ...
Thiên nhiên lắm hồi kiệt quệ
Chẳng còn một ngọn yêu thương
Nhân gian rủ nhau khôn lường
Dắt díu cùng đau nghiệt ngã....
(Nhớ 19)
Ai bảo mưa chi lúc quạnh
Để hoa rét mướt thêm lên
Ai bảo gió dậy mép phiên
Khiến ngả nghiêng chiều lá đổ..
Mây giăng úa tàn giữa phố
Bước nắng lạc lỏng nỗi niềm
Tạo hoá đôi khi cũng điên
Phá cười lúc đang rơi lệ...
Thiên nhiên lắm hồi kiệt quệ
Chẳng còn một ngọn yêu thương
Nhân gian rủ nhau khôn lường
Dắt díu cùng đau nghiệt ngã....
(Nhớ 19)