Cách ly biền biệt phương trờiNgọc Dung wrote: ↑Sat Aug 08, 2020 3:50
niềm riêng trong nỗi buồn xa cách
Lá vàng khô rơi ngập cả nơi này
Tháng bảy ngâu ta dài thêm một tuổi
Mắt môi này nuôi nấng những chiêm bao
Mỗi ngày ôm nỗi nhớ nặng trên tay
Đi thật nhẹ, con đường đầy kỷ niệm
Nuốt nghẹn ngào nghe bờ môi mặn đắng
Đợi ngày mai qua hết những " cách ly" ...
Đường xa bóng đổ thương người lẻ loi
Duyên đã cạn thôi đừng chờ chi nữa
Tháng Bảy đành thao thức nửa vần thơ
