Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Fri Sep 04, 2020 5:01
by Ngọc Dung
@ Rừng iu
Một hình ảnh " ngầu" nhưng trái tim luôn ấm áp. Thêm sự thùy mị nữa thì hoàn hảo rùi.
Thương em những ngày này lắm ... khi cuộc sống bình thường em phải đi làm liên tục thì em sẽ đỡ cô quạnh trống vắng hơn. Nước mắt không rơi nỗi đau nghiến ngấu trái tim . Nhưng, vẫn không ... rơi lệ được. Đau vậy đấy!
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Sun Sep 06, 2020 11:27
by test_user2
[bbvideo] [/bbvideo]
Lời Kinh Hòa Bình
Khi tôi lầm lỡ, mới biết sớt chia với người lỡ lầm.
Khi tôi nghèo đói, tôi sẽ hiểu nỗi đau người lầm than.
Khi tôi gian nan mới biết sớt chia với người khốn cùng.
Khi tôi đau khổ, đời tôi mới biết cảm thông.
ĐK. Lạy Chúa ban yêu thương vào trái tim con.
Đã bao lần con đây hờ hững.
Lạy Chúa dạy con yêu thương, dạy con yêu thương.
Cho hòa bình sáng ngời muôn nơi.
Khi tôi buồn chán mới biết nỗi đau nơi người thất vọng.
Khi tôi mù lòa tôi sẽ hiểu bóng đêm và sợ hãi.
Khi tôi cô đơn, mới biết xót xa với người cô quạnh.
Khi tôi khát vọng, đời tôi thấm nỗi trầm luân.
Khi tôi quỵ ngã mới biết đỡ nâng những người xa đọa.
Khi tôi oà khóc tôi sẽ hiểu nước mắt sao buồn quá.
Khi tôi lang thang mới biết đắng cay với người không nhà.
Khi tôi đơn độc thì thương ai mất mẹ cha.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Sun Sep 06, 2020 7:18
by Người Rừng
Ngọc Dung wrote: ↑Fri Sep 04, 2020 5:01
@ Rừng iu
Một hình ảnh " ngầu" nhưng trái tim luôn ấm áp. Thêm sự thùy mị nữa thì hoàn hảo rùi.
Thương em những ngày này lắm ... khi cuộc sống bình thường em phải đi làm liên tục thì em sẽ đỡ cô quạnh trống vắng hơn. Nước mắt không rơi nỗi đau nghiến ngấu trái tim . Nhưng, vẫn không ... rơi lệ được. Đau vậy đấy!
Em không thể khóc cũng không dám khóc luôn chị ơi.!
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Khi tôi lầm lỡ, mới biết sớt chia với người lỡ lầm.
Khi tôi nghèo đói, tôi sẽ hiểu nỗi đau người lầm than.
Khi tôi gian nan mới biết sớt chia với người khốn cùng.
Khi tôi đau khổ, đời tôi mới biết cảm thông.
ĐK. Lạy Chúa ban yêu thương vào trái tim con.
Đã bao lần con đây hờ hững.
Lạy Chúa dạy con yêu thương, dạy con yêu thương.
Cho hòa bình sáng ngời muôn nơi.
Khi tôi buồn chán mới biết nỗi đau nơi người thất vọng.
Khi tôi mù lòa tôi sẽ hiểu bóng đêm và sợ hãi.
Khi tôi cô đơn, mới biết xót xa với người cô quạnh.
Khi tôi khát vọng, đời tôi thấm nỗi trầm luân.
Khi tôi quỵ ngã mới biết đỡ nâng những người xa đọa.
Khi tôi oà khóc tôi sẽ hiểu nước mắt sao buồn quá.
Khi tôi lang thang mới biết đắng cay với người không nhà.
Khi tôi đơn độc thì thương ai mất mẹ cha.
Thanks T.U.!
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Sun Sep 13, 2020 12:35
by Người Rừng
Nửa đêm ngồi dậy niệm kinh
Xong rồi thức trắng một mình với trăng
Nghĩ gì cũng chỉ mọn phần
Người cười kẻ nói làm thân lượt lần
Ngậm ngùi tự ngã tự nâng
Thôi thì thế sự dần đần sẽ quen....
Mười giờ không phải là sen
Nên nằm rạp đất phận hèn, con ơi.!
Rừng
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Sun Sep 13, 2020 2:23
by Ngọc Dung
Người Rừng wrote: ↑Sun Sep 13, 2020 12:35
Nửa đêm ngồi dậy niệm kinh
Xong rồi thức trắng một mình với trăng
Nghĩ gì cũng chỉ mọn phần
Người cười kẻ nói làm thân lượt lần
Ngậm ngùi tự ngã tự nâng
Thôi thì thế sự dần đần sẽ quen....
Mười giờ không phải là sen
Nên nằm rạp đất phận hèn, con ơi.!
Rừng
Đau !
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Người Rừng wrote: ↑Sun Sep 13, 2020 12:35
Nửa đêm ngồi dậy niệm kinh
Xong rồi thức trắng một mình với trăng
Nghĩ gì cũng chỉ mọn phần
Người cười kẻ nói làm thân lượt lần
Ngậm ngùi tự ngã tự nâng
Thôi thì thế sự dần đần sẽ quen....
Mười giờ không phải là sen
Nên nằm rạp đất phận hèn, con ơi.!
Rừng
Đau !
Đãi đêm....
Giọt tình tự rơi một phen thức trắng
Đã hoắm sâu suy tính cuộc thiệt, hơn
Ta là ai giữa bề bộn hoang đường
Người là ai trong vụng về cảnh giới
.!?
Nhấc tiếng hát quăng lên tông chới với
Trượt nỗi sầu xuống câu chữ đê mê
Ta bẻ trăng làm thuyền mộng chuyến về
Người hăm hở cột mây vào neo đợi
..
Nửa chiều qua rượu trong lòng sập tối
Tóc đăm chiêu thả cọng rối trêu đời
Thách đôi ta thử một chốc rong chơi
Màu tình tự đãi bôi miền thức trắng..
Rừng.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Tue Sep 15, 2020 2:32
by Cỏ may
Người Rừng wrote: ↑Sun Sep 13, 2020 12:35
Nửa đêm ngồi dậy niệm kinh
Xong rồi thức trắng một mình với trăng
Nghĩ gì cũng chỉ mọn phần
Người cười kẻ nói làm thân lượt lần
Ngậm ngùi tự ngã tự nâng
Thôi thì thế sự dần đần sẽ quen....
Mười giờ không phải là sen
Nên nằm rạp đất phận hèn, con ơi.!
Rừng
Hoa đẹp.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Người Rừng wrote: ↑Sun Sep 13, 2020 12:35
Nửa đêm ngồi dậy niệm kinh
Xong rồi thức trắng một mình với trăng
Nghĩ gì cũng chỉ mọn phần
Người cười kẻ nói làm thân lượt lần
Ngậm ngùi tự ngã tự nâng
Thôi thì thế sự dần đần sẽ quen....
Mười giờ không phải là sen
Nên nằm rạp đất phận hèn, con ơi.!
Rừng
Hoa đẹp.
Hoa mười giờ bên đây đó chị HT.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.