Xụi…
Nhặt nhạnh nỗi buồn đem rao bán
Trăng, gió, mây, mưa… có chủ rồi
Nên chăng bày mớ <tia mắt> lỡ..
Nhưng mà… lở quá, hoá bợn vôi
Dòng xe ngược hướng nhìn không kịp
Lỡ mất thời cơ bán với mời
Đành về chườm lạnh chờ cơn giận
Dung hoà đôi miếng có khi… vui.
Đã chèo kéo lắm năm, bảy bận
Chân bước đi qua, chéo thèm nhìn
Bất lực xụi lơ cười tréo ngoảy
Cười mà trong dạ hận như in….
Muốn trả lại cha đồ thứ họ
Trả mẹ công sinh cộng dưỡng thành
Còn mớ nợ trần… xong tám quánh
Quen, lạ, thân, sơ… lặn rất nhanh…
Ê hề giọng đực pha giọng cái
Hỗn độn mời rao đủ thứ loài…
Ngại gì nay bán mai đem giấu
Cứ tự nhiên như… béc kề hoy.


🫷


🫸


Rừg.