Page 13 of 69
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Mon Nov 23, 2020 3:03
by Ngọc Dung
Người Rừng wrote: ↑Wed Nov 04, 2020 4:52
thangtram wrote: ↑Tue Nov 03, 2020 5:58
yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ
buồn . tạ đất trời . mây quện gió
lòng nghiêng vào đá . dấu trăm năm
phân phô ngoài cõi u minh vậy
dấu lặng nào nghe cũng...khổ tâm !
Ru...
Đâu cần nhấc bổng đời ta dậy
Mới được lang thang bay với mây
Đâu cần ru vội từng đêm nhỏ
Mới phủ hết mơ cả đêm dài...
Gió ru lạnh buốt bờ vai
Lẻ loi chiều điệp khúc hôm qua
Phía không anh ru khúc không lời
Dịu ngọt niềm đau phía không nhau
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Tue Nov 24, 2020 5:09
by Người Rừng
Ngọc Dung wrote: ↑Mon Nov 23, 2020 3:03
Người Rừng wrote: ↑Wed Nov 04, 2020 4:52
thangtram wrote: ↑Tue Nov 03, 2020 5:58
yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ
buồn . tạ đất trời . mây quện gió
lòng nghiêng vào đá . dấu trăm năm
phân phô ngoài cõi u minh vậy
dấu lặng nào nghe cũng...khổ tâm !
Ru...
Đâu cần nhấc bổng đời ta dậy
Mới được lang thang bay với mây
Đâu cần ru vội từng đêm nhỏ
Mới phủ hết mơ cả đêm dài...
Gió ru lạnh buốt bờ vai
Lẻ loi chiều điệp khúc hôm qua
Phía không anh ru khúc không lời
Dịu ngọt niềm đau phía không nhau
...
Anh vắng lời ru khúc
Chị cũng biền biệt màu
Giọt nghĩ từ bên ấy
Lấn sang em ngã nhào...
Cuối Thu ngàn thưa thớt
Kinh niệm qua mỗi ngày
Thôi chia nhau hướng nối
Đời còn sệt phôi phai.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Thu Dec 03, 2020 12:27
by Người Rừng
đui then.
Đâu thứ sáu mười ba
Sao đen về thăm nhỉ.!?
Thứ Tư lạnh thầm thỉ
<Lòng người như ngoài sân>
...
Nhìn ra chợt giật mình
Ô hô vàng mấy úa
Nắng le lói thừa mứa
Mầu nhăn nhở lơ mơ
Độ F dưới mong chờ
Cọp beo cười thách thức
Bẩu đứa <chằn trăn quấn>
TRỔ TÀI ĐÂY, biết tay
Đen về rõ mặt mày
Tới tấp hai nhồi một
Tám mươi ám bén ngót
Bay cái vèo đồng, trăm...
Vàng vọt da hoảng thần
Co ro ngồi góc khuất
Lệ giỡ trò rấm rứt
Sẽ mấy ngày mới nguôi.!?
Mắt phải giật liên hồi
Điềm báo rằm/ bù nhóc
Thề một mình mới khóc
Chốn đông người.
Còn khuya.
R
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Thu Dec 10, 2020 11:47
by Ngọc Dung
Một mình thì ngơ ngác
Chốn đông người rưng rưng
Giữa sáng và giữa tối
Khoảng trống vẫn vô biên

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Sun Dec 13, 2020 7:11
by Người Rừng
Ngọc Dung wrote: ↑Thu Dec 10, 2020 11:47
Một mình thì ngơ ngác
Chốn đông người rưng rưng
Giữa sáng và giữa tối
Khoảng trống vẫn vô biên
Xung quanh màu u uất
Nén nỗi buồn giăng ngang
Ngày và đêm ảm đạm
Tìm đâu góc nguyện thiền.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Sat Dec 19, 2020 10:11
by Ngọc Dung
Người Rừng wrote: ↑Sun Dec 13, 2020 7:11
Ngọc Dung wrote: ↑Thu Dec 10, 2020 11:47
Một mình thì ngơ ngác
Chốn đông người rưng rưng
Giữa sáng và giữa tối
Khoảng trống vẫn vô biên
Xung quanh màu u uất
Nén nỗi buồn giăng ngang
Ngày và đêm ảm đạm
Tìm đâu góc nguyện thiền.
Góc nguyện ở mỗi bước chân
Hít vào thở ra đếm chữ thiền
Thấy những phôi phai hòa trong gió
Thấy cả mùa đông trong nhớ thương
Khỏe nhé nhỏ xinh đẹp

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Fri Dec 25, 2020 7:09
by Người Rừng
Ngọc Dung wrote: ↑Sat Dec 19, 2020 10:11
Người Rừng wrote: ↑Sun Dec 13, 2020 7:11
Ngọc Dung wrote: ↑Thu Dec 10, 2020 11:47
Một mình thì ngơ ngác
Chốn đông người rưng rưng
Giữa sáng và giữa tối
Khoảng trống vẫn vô biên
Xung quanh màu u uất
Nén nỗi buồn giăng ngang
Ngày và đêm ảm đạm
Tìm đâu góc nguyện thiền.
Góc nguyện ở mỗi bước chân
Hít vào thở ra đếm chữ thiền
Thấy những phôi phai hòa trong gió
Thấy cả mùa đông trong nhớ thương
Khỏe nhé nhỏ xinh đẹp
Dạ, ráng khoẻ đây cX ơi.!
Bốn câu thơ của chị đọc thấm quá.
Kinh nhẫn mỗi lần mở được mắt
Thờ hít vào ra ráng tập thiền
Đau thương, buồn tủi bay đâu mất
Hoa lá tàn phai Xuân cũng nên.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Thu Jan 07, 2021 6:50
by Người Rừng
Đía tồ.
Chân có hai nhưng mượn nhờ bốn bánh
Một ngày đi tám ngàn chốn <giấy tờ>
Thân nặng trần mà như gió như thơ
Vừa tạm Đông đã xoẹt Nam_Tây_Bắc...
Cũng đáng nhớ ngày hôm qua nắng gắt
Lạnh tạm vừa với hai áo (trừ da)
Ngộ ra hoài những phù phép ba hoa
Đích nặng thực chỉ còn huyền sắc bí
(Gặp <Tế điên> trong phim cười ma mị
Tâm cầu tham mấy cơ hội cho vừa
Cọ trong cánh thành cục thuốc oách chưa
Uống đi chớ dược linh cầu ước thấy)*
Chân có hai nhưng mười ngón bám lại
Đứng cũng vững, đi cũng vững... mấy lần!?
Buông đa đoan tự khắc lưng thẳng băng
(XEM PHIM BỘ RIẾT THÀNH NGƯỜI HỔNG CẲNG).





Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Thu Feb 04, 2021 2:56
by Ngọc Dung
Ngày xế chạm với đêm thành nỗi nhớ
Vầng trăng non như mệt mỏi hao gầy
Gió dường như đang nén tiếng thở dài
Còn trong nhau giọt nước mắt không lời
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Posted: Fri Feb 05, 2021 5:25
by Người Rừng
Ngọc Dung wrote: ↑Thu Feb 04, 2021 2:56
Ngày xế chạm với đêm thành nỗi nhớ
Vầng trăng non như mệt mỏi hao gầy
Gió dường như đang nén tiếng thở dài
Còn trong nhau giọt nước mắt không lời
Năm cùng tháng tận... mùa vô vị
Những cuộc hư hao chợt rũi_may
Mấy đôi cánh nhỏ buồn rã rượi
Nén hay bật hẳn tiếng thở dài....!
?