Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Moderator: Mãi Yêu Thương
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Rõ ràng hôm qua gõ "Sống trên đời ăn miếng dồi chó, thác xuống âm phủ biết có hay không". Giờ đọc lại thấy mất một mớ chữ, là sao ta ? Ad kiểm duyệt hay sao ?
-
noiaybinhyen
- Posts: 44
- Joined: Thu Oct 21, 2021 8:32
- Mãi Yêu Thương
- Khối trưởng
- Posts: 1698
- Joined: Sun May 03, 2020 11:14
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Anh Thăng ơi, còn nằm chình ình kìa. Có mất đâu anh ơi.

Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Mô Phật!. Nhắc thì lại phải XIN LỖI đến mấy người NGÀY HÔM ĐÓ nhỉ.Người Rừng wrote: ↑Mon Nov 08, 2021 4:45Ừa, anh ui.!thangtram wrote: ↑Sun Nov 07, 2021 6:41 Cái câu cũ xì xì dưới đây, chắc Rừng từng nghe:
Sống trên đời ăn miếng dồi chó
Thác xuống âm phủ biết có hay không...
Mỗ, ngưng ăn thịt chó chắc cũng 8, 9 năm rồi. Khỏe re...không nhớ nhung oằn oại gì, nhưng...không hề kỳ thị gì người vẫn ăn, và mê.
Kệ, mỗi người mỗi ý, ngon dở ở lưỡi mình thôi, ha !
Đó cũng là món ăn mà. Cũng như sầu riêng người ăn được kẻ cảm thấy húi quắc vậy thôi.
Chỉ là bị ám ảnh lần mom mua về xớn xác tưởng heo quay (vì da ngoài thui vàng mà thịt ở trong sống nhăn). Trời đất hỡi ơi tanh luôn một vùng ký ức.
Huhu
ND từ bữa đó đến giờ .... sám hối mãi không thôi. Nhưng, cũng không kỳ thị .
Rừng yêu thương, luôn khỏe và an lành nhé nhỏ
- Attachments
-
- FB_IMG_1636062743117.jpg (35.21 KiB) Viewed 2861 times
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Ngọc Dung wrote: ↑Wed Nov 10, 2021 4:15Mô Phật!. Nhắc thì lại phải XIN LỖI đến mấy người NGÀY HÔM ĐÓ nhỉ.Người Rừng wrote: ↑Mon Nov 08, 2021 4:45Ừa, anh ui.!thangtram wrote: ↑Sun Nov 07, 2021 6:41 Cái câu cũ xì xì dưới đây, chắc Rừng từng nghe:
Sống trên đời ăn miếng dồi chó
Thác xuống âm phủ biết có hay không...
Mỗ, ngưng ăn thịt chó chắc cũng 8, 9 năm rồi. Khỏe re...không nhớ nhung oằn oại gì, nhưng...không hề kỳ thị gì người vẫn ăn, và mê.
Kệ, mỗi người mỗi ý, ngon dở ở lưỡi mình thôi, ha !
Đó cũng là món ăn mà. Cũng như sầu riêng người ăn được kẻ cảm thấy húi quắc vậy thôi.
Chỉ là bị ám ảnh lần mom mua về xớn xác tưởng heo quay (vì da ngoài thui vàng mà thịt ở trong sống nhăn). Trời đất hỡi ơi tanh luôn một vùng ký ức.
Huhu
ND từ bữa đó đến giờ .... sám hối mãi không thôi. Nhưng, cũng không kỳ thị .
Rừng yêu thương, luôn khỏe và an lành nhé nhỏ![]()
Ô ô ô
Đâu có lớn lao gì mà chị phải sám hối cho tụi em thêm nặng niềm nhung nhớ…
Hì
Do em bị ám ảnh thôi. Giờ vẫn chịu thua nếu biết trước mặt là <ảnh>
Chị và mấy cháu vẫn khoẻ và an toàn chứ.!? Bên đó thấy còn rung rinh loạn nhịp quá. Bên em cũng vậy nhưng mà không bị chật chội như VN mình.
Cố tự thủ cho gia đình riêng chị ơi.
Mong an lành đến cho tất cả nhất là anh em nhà thân yêu nhà mình.
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Tơ lơ mơ...
Hình như ta cơ nhỡ giữa trần gian
Cứ cảm thấy là chưa_bao_giờ_đủ
Loay hoay cày dẫu trời đang vần vũ
Mỗi giọt mưa như rơi ngược chông chênh
Hình như ta bấn loạn trước niềm riêng
Quanh quẩn thấy như đã_vừa_biến_mất
Mọi thứ cuống cuồng tợ muối pha vào mật
Lẫn lộn mọi điều mặn, ngọt với chua cay..!!
(Mưa phủ phê)
Hình như ta cơ nhỡ giữa trần gian
Cứ cảm thấy là chưa_bao_giờ_đủ
Loay hoay cày dẫu trời đang vần vũ
Mỗi giọt mưa như rơi ngược chông chênh
Hình như ta bấn loạn trước niềm riêng
Quanh quẩn thấy như đã_vừa_biến_mất
Mọi thứ cuống cuồng tợ muối pha vào mật
Lẫn lộn mọi điều mặn, ngọt với chua cay..!!
(Mưa phủ phê)
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
…..Đi,
Về…
Mây đã hết xanh, trời chưa rạng nắng
Cõi tạm âm u đợi cánh bay về…
Tự dưng trong lòng đầy nỗi lê thê
Chiếc bình xám đen khắc tên… di chuyển
..
Về là đi đâu hỡi nắm tro nhuyễn
Nhìn thấy được gì giữa nắng giữa mưa…
… Giữa bước chân đi qua lại dư thừa
Tay nâng tay niu cũng rồi buông xuống
Vành khăn trắng có điền tên quen thuộc
Sắp được nâng lên đính tận trên đầu
Đích tử, đích tôn họ hàng phận dâu
Ngọt chua bẽ bàng cũng quàng tộc họ
Đủ già cái đầu để giương mắt ngó…
Nghĩa là chữ ngờ viết ở đầu tiên
Rồi cuối chữ thì… trôi tuột gầm cầu
Chán ngắt tình đời bất phân sai_đúng
Ấm ức cũng mấy mươi năm phủ phục
Muốn tung lên không, cho gió lùa tan
Nhưng rồi cũng bám đầy rẫy phụ phàng
Đưa về lần này thôi là yên vị
Một chút thời gian dành cho ma mị
Một vài đoản kinh gợi khoảnh khắc buồn
Một giọt lệ nhẹ cho chín tháng vuông
Thêm một phất tay… Chết là hết…
_Vậy.
(20/02/2022 >—-viết cho---> 10/03/2022)
_Rừng_
Về…
Mây đã hết xanh, trời chưa rạng nắng
Cõi tạm âm u đợi cánh bay về…
Tự dưng trong lòng đầy nỗi lê thê
Chiếc bình xám đen khắc tên… di chuyển
..
Về là đi đâu hỡi nắm tro nhuyễn
Nhìn thấy được gì giữa nắng giữa mưa…
… Giữa bước chân đi qua lại dư thừa
Tay nâng tay niu cũng rồi buông xuống
Vành khăn trắng có điền tên quen thuộc
Sắp được nâng lên đính tận trên đầu
Đích tử, đích tôn họ hàng phận dâu
Ngọt chua bẽ bàng cũng quàng tộc họ
Đủ già cái đầu để giương mắt ngó…
Nghĩa là chữ ngờ viết ở đầu tiên
Rồi cuối chữ thì… trôi tuột gầm cầu
Chán ngắt tình đời bất phân sai_đúng
Ấm ức cũng mấy mươi năm phủ phục
Muốn tung lên không, cho gió lùa tan
Nhưng rồi cũng bám đầy rẫy phụ phàng
Đưa về lần này thôi là yên vị
Một chút thời gian dành cho ma mị
Một vài đoản kinh gợi khoảnh khắc buồn
Một giọt lệ nhẹ cho chín tháng vuông
Thêm một phất tay… Chết là hết…
_Vậy.
(20/02/2022 >—-viết cho---> 10/03/2022)
_Rừng_
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Người chết sẽ còn sống mãi tới khi không còn một ai nhớ rõ được gương mặt mình !