Đía tồ.
Chân có hai nhưng mượn nhờ bốn bánh
Một ngày đi tám ngàn chốn <giấy tờ>
Thân nặng trần mà như gió như thơ
Vừa tạm Đông đã xoẹt Nam_Tây_Bắc...
Cũng đáng nhớ ngày hôm qua nắng gắt
Lạnh tạm vừa với hai áo (trừ da)
Ngộ ra hoài những phù phép ba hoa
Đích nặng thực chỉ còn huyền sắc bí
(Gặp <Tế điên> trong phim cười ma mị
Tâm cầu tham mấy cơ hội cho vừa
Cọ trong cánh thành cục thuốc oách chưa
Uống đi chớ dược linh cầu ước thấy)*
Chân có hai nhưng mười ngón bám lại
Đứng cũng vững, đi cũng vững... mấy lần!?
Buông đa đoan tự khắc lưng thẳng băng
(XEM PHIM BỘ RIẾT THÀNH NGƯỜI HỔNG CẲNG).




