Ngọc Dung wrote: ↑Sun Sep 13, 2020 2:23
Người Rừng wrote: ↑Sun Sep 13, 2020 12:35
Nửa đêm ngồi dậy niệm kinh
Xong rồi thức trắng một mình với trăng
Nghĩ gì cũng chỉ mọn phần
Người cười kẻ nói làm thân lượt lần
Ngậm ngùi tự ngã tự nâng
Thôi thì thế sự dần đần sẽ quen....
Mười giờ không phải là sen
Nên nằm rạp đất phận hèn, con ơi.!
Rừng
Đau !
Đãi đêm....
Giọt tình tự rơi một phen thức trắng
Đã hoắm sâu suy tính cuộc thiệt, hơn
Ta là ai giữa bề bộn hoang đường
Người là ai trong vụng về cảnh giới
.!?
Nhấc tiếng hát quăng lên tông chới với
Trượt nỗi sầu xuống câu chữ đê mê
Ta bẻ trăng làm thuyền mộng chuyến về
Người hăm hở cột mây vào neo đợi
..
Nửa chiều qua rượu trong lòng sập tối
Tóc đăm chiêu thả cọng rối trêu đời
Thách đôi ta thử một chốc rong chơi
Màu tình tự đãi bôi miền thức trắng..
Rừng.