Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Moderator: Mãi Yêu Thương
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Nhỏ Mãi Yêu à. Nhớ em nên em mau về nhé
❤
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
...Mãi Yêu Thương wrote: ↑Wed Sep 02, 2020 12:50 Lâu nay cứ vô đọc bài hai chị viết rồi lặng lẽ đi ra, thật sự không biết chia sẻ ra sao khi em biết nỗi đau mất Mẹ là nỗi đau quá lớn trong lòng chị. Em bất lực trước ngôn từ của sự chia sẻ.
Em đọc và cảm nhận được nổi đau từ chị Rừng, chị Xinh. và cũng hiểu nổi lo sợ của chị HT.
Sở dĩ em không thể nào viết gì được, vì chỉ nghĩ tới thôi là nước mắt dâng đầy, như bây giờ cũng vậy.
Mấy nay em hay nghe chị Âu hát bài Lòng Mẹ, em thích chị hát nên đã lưu bài này trong điện thoại, đang dịp Vu lan nên em hay mở ra nghe. Cứ nghe chị hát bài này, rồi lại nghĩ tới nỗi đau quá mới với chị, nghĩ tới Mẹ em đang lui cui một mình với hai con chó cưng mà nước mắt rưng rưng. Ngay cả lúc này đây khi gõ những dòng chữ này cũng vậy.
Thương chị Xinh, chị Âu. Ôm hai chị nhe.
Chị HT, mình cùng cố gắng gần Mẹ, báo hiếu cho Mẹ càng nhiều càng tốt nhe chị yêu.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Con nhỏ này... Viết kiểu này chị Rừng khóc ho luôn à.
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Đọc vận số của chị cứ như trong phim thần thoại vậy. Đúng là chị sống lại do tình của Mẹ.Ngọc Dung wrote: ↑Wed Sep 02, 2020 4:43Phải mất rất rất nhiều thời gian em gái yêu quý ơi. Thế nên chị chỉ biết khuyên em cố gắng lên và giữ gìn sức khỏe. Bởi chỉ một hắt hơi nhỏ, một cơn đau nhẹ là cũng tủi thân lắm . Chị hay cãi mẹ, hay tài lanh mọi chuyện mà đến giờ chị vẫn còn không " tha" được cho mình cơ mà. Chưa nói đến rằng khi 8 tháng tuổi chị đã bị chết và đưa xuống nhà xác . Sau 2 ngày ( ngày nào mẹ chị cũng ôm trong lòng vì sợ để ở cái bàn trong ấy chuột ra cắn chân ,) ai nói mẹ chị đừng ôm nữa kẻo hơi lạnh vào người sẽ bệnh mẹ cũng không nghe, khi người ta mang hòm tới để bỏ vào mẹ chị vì vẫn ấp cái mặt nhỏ xíu của chị vào mặt mùnh thấy chị thở nhẹ bên bồng đi cấp cứu và chị sống. Cuộc sống của chị là mẹ cho. Cho đến hai lần thế mà chị luôn là " chị hai " với mẹ trong mọi điều. Câu cuối cùng với mẹ lại còn là câu " thôi mà để lau người cho, cứ mắng vậy không yêu nữa bây giờ". Này thì " không yêu ta ta đi luôn". Thế đấy. Một cơn gió thoảng, một hơi thở nhẹ . .... thì những gì là ngày ấy lại hiện về. Ngay cả tụi nhỏ trái ý mình mắng chúng cũng vậy. " nhân quả " rõ ràng. Và, ngay cả những cơn mơ đêm bây giờ vẫn gọi " mẹ ơi"Người Rừng wrote: ↑Tue Sep 01, 2020 4:43 Bài viết của sư ông Nhất Hạnh hay quá chị.!
Nhưng mà con Rừng vẫn cứ... ngây ngây hồn vía.
Mỗi đêm cứ thức vào lúc sang ngày.![]()
Mẹ em nhất định kg cho em nhìn nghe hay cảm nhận gì qua chiêm bao những khi mệt quá lịm đi.
Thôi thì hãy để cho nỗi thương nhớ này nhấn chìm tất cả cảm xúc giành cho điều khác một thời gian nào đó. Rừng bây giờ <thuỳ mị> đột ngột... là kiểu hết gân để tung hoành chị Xinh ơi ạ.!
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Bỡi HT đâu dám viết gìNgười Rừng wrote: ↑Wed Sep 02, 2020 6:46...Mãi Yêu Thương wrote: ↑Wed Sep 02, 2020 12:50 Lâu nay cứ vô đọc bài hai chị viết rồi lặng lẽ đi ra, thật sự không biết chia sẻ ra sao khi em biết nỗi đau mất Mẹ là nỗi đau quá lớn trong lòng chị. Em bất lực trước ngôn từ của sự chia sẻ.
Em đọc và cảm nhận được nổi đau từ chị Rừng, chị Xinh. và cũng hiểu nổi lo sợ của chị HT.
Sở dĩ em không thể nào viết gì được, vì chỉ nghĩ tới thôi là nước mắt dâng đầy, như bây giờ cũng vậy.
Mấy nay em hay nghe chị Âu hát bài Lòng Mẹ, em thích chị hát nên đã lưu bài này trong điện thoại, đang dịp Vu lan nên em hay mở ra nghe. Cứ nghe chị hát bài này, rồi lại nghĩ tới nỗi đau quá mới với chị, nghĩ tới Mẹ em đang lui cui một mình với hai con chó cưng mà nước mắt rưng rưng. Ngay cả lúc này đây khi gõ những dòng chữ này cũng vậy.
Thương chị Xinh, chị Âu. Ôm hai chị nhe.
Chị HT, mình cùng cố gắng gần Mẹ, báo hiếu cho Mẹ càng nhiều càng tốt nhe chị yêu.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Con nhỏ này... Viết kiểu này chị Rừng khóc ho luôn à.
![]()
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Ngọc Dung wrote: ↑Wed Sep 02, 2020 4:43Phải mất rất rất nhiều thời gian em gái yêu quý ơi. Thế nên chị chỉ biết khuyên em cố gắng lên và giữ gìn sức khỏe. Bởi chỉ một hắt hơi nhỏ, một cơn đau nhẹ là cũng tủi thân lắm . Chị hay cãi mẹ, hay tài lanh mọi chuyện mà đến giờ chị vẫn còn không " tha" được cho mình cơ mà. Chưa nói đến rằng khi 8 tháng tuổi chị đã bị chết và đưa xuống nhà xác . Sau 2 ngày ( ngày nào mẹ chị cũng ôm trong lòng vì sợ để ở cái bàn trong ấy chuột ra cắn chân ,) ai nói mẹ chị đừng ôm nữa kẻo hơi lạnh vào người sẽ bệnh mẹ cũng không nghe, khi người ta mang hòm tới để bỏ vào mẹ chị vì vẫn ấp cái mặt nhỏ xíu của chị vào mặt mùnh thấy chị thở nhẹ bên bồng đi cấp cứu và chị sống. Cuộc sống của chị là mẹ cho. Cho đến hai lần thế mà chị luôn là " chị hai " với mẹ trong mọi điều. Câu cuối cùng với mẹ lại còn là câu " thôi mà để lau người cho, cứ mắng vậy không yêu nữa bây giờ". Này thì " không yêu ta ta đi luôn". Thế đấy. Một cơn gió thoảng, một hơi thở nhẹ . .... thì những gì là ngày ấy lại hiện về. Ngay cả tụi nhỏ trái ý mình mắng chúng cũng vậy. " nhân quả " rõ ràng. Và, ngay cả những cơn mơ đêm bây giờ vẫn gọi " mẹ ơi"Người Rừng wrote: ↑Tue Sep 01, 2020 4:43 Bài viết của sư ông Nhất Hạnh hay quá chị.!
Nhưng mà con Rừng vẫn cứ... ngây ngây hồn vía.
Mỗi đêm cứ thức vào lúc sang ngày.![]()
- Mãi Yêu Thương
- Khối trưởng
- Posts: 1733
- Joined: Sun May 03, 2020 11:14
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Với em, thì sự ảnh hưởng của Mẹ với cuộc đời em rất lớn. Hầu như em chưa bao giờ làm gì trái ý Mẹ em.
Hồi em còn nhỏ, Mẹ em đã rất vất vả nuôi em ăn học. Những ngày tháng cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc luôn là những ngày đáng nhớ trong tuổi thơ của em. Gạo cũng không có mà nấu, lúc thì có gạo nấu thì không có gì để ăn, ngoài chút muối và ớt trái. Cái nghèo cái đói cái lạnh đã theo em suốt tuổi thơ. Có khi nhà hết gạo, em nhịn đói đi ngủ, chờ Mẹ về. Nó luôn là nỗi ám ảnh mỗi lần nhớ lại. Em đã biết làm mọi việc trong nhà từ khi rất nhỏ, biết nấu ăn, biết phụ Mẹ nuôi heo, nuôi vịt .... Biết làm nón lá để bán lấy tiền mua sách vở. Mãi sau này khi học lên cấp ba, cuộc sống của hai Mẹ con mới đỡ hơn. Không còn bị đói khát như trước.
Hai Mẹ con đã nương tựa nhau mà sống, cứ như vậy mà em trưởng thành.
Những gì em có hôm nay, đều là sự hy sinh hết mình của Mẹ. Nếu ngày xưa, Mẹ em lập gia đình với người khác, cuộc đời em bây giờ cũng đã khác. Có lẽ sẽ có thêm em trai, em gái, và em sẽ bớt lẻ loi hơn.
Hồi em còn nhỏ, Mẹ em đã rất vất vả nuôi em ăn học. Những ngày tháng cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc luôn là những ngày đáng nhớ trong tuổi thơ của em. Gạo cũng không có mà nấu, lúc thì có gạo nấu thì không có gì để ăn, ngoài chút muối và ớt trái. Cái nghèo cái đói cái lạnh đã theo em suốt tuổi thơ. Có khi nhà hết gạo, em nhịn đói đi ngủ, chờ Mẹ về. Nó luôn là nỗi ám ảnh mỗi lần nhớ lại. Em đã biết làm mọi việc trong nhà từ khi rất nhỏ, biết nấu ăn, biết phụ Mẹ nuôi heo, nuôi vịt .... Biết làm nón lá để bán lấy tiền mua sách vở. Mãi sau này khi học lên cấp ba, cuộc sống của hai Mẹ con mới đỡ hơn. Không còn bị đói khát như trước.
Hai Mẹ con đã nương tựa nhau mà sống, cứ như vậy mà em trưởng thành.
Những gì em có hôm nay, đều là sự hy sinh hết mình của Mẹ. Nếu ngày xưa, Mẹ em lập gia đình với người khác, cuộc đời em bây giờ cũng đã khác. Có lẽ sẽ có thêm em trai, em gái, và em sẽ bớt lẻ loi hơn.
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
@ Rừng chị đại xinh đẹp , thêm chút thùy mị thế thì ai mà chịu nỏii 
@ Mãi iu à. Có thêm em chắc gì không lẻ loi Có khi còn mệt hơn á. Chị vẫn thấy chị lẻ loi nè. " bầu trời " đã sụp đỏi. Nên giờ ngáp ngáp thôi. Nhiều con nhiều cháu nhưng chị từng chứng kiến cảnh mọit người khi bệnh đau chẳng có ai bên cạnh cả. 88 tuổi cứ vẫn cầm cái điện thoại. 5' gọi 1 lần cho con nói mỗi câu " con à con" ... vậy đấy.
@ Mãi iu à. Có thêm em chắc gì không lẻ loi Có khi còn mệt hơn á. Chị vẫn thấy chị lẻ loi nè. " bầu trời " đã sụp đỏi. Nên giờ ngáp ngáp thôi. Nhiều con nhiều cháu nhưng chị từng chứng kiến cảnh mọit người khi bệnh đau chẳng có ai bên cạnh cả. 88 tuổi cứ vẫn cầm cái điện thoại. 5' gọi 1 lần cho con nói mỗi câu " con à con" ... vậy đấy.
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Mãi này, đọc mà cũng nghiêng phần thương tuổi xuân của mẹ em quá đỗi...Mãi Yêu Thương wrote: ↑Thu Sep 03, 2020 7:42 Với em, thì sự ảnh hưởng của Mẹ với cuộc đời em rất lớn. Hầu như em chưa bao giờ làm gì trái ý Mẹ em.
Hồi em còn nhỏ, Mẹ em đã rất vất vả nuôi em ăn học. Những ngày tháng cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc luôn là những ngày đáng nhớ trong tuổi thơ của em. Gạo cũng không có mà nấu, lúc thì có gạo nấu thì không có gì để ăn, ngoài chút muối và ớt trái. Cái nghèo cái đói cái lạnh đã theo em suốt tuổi thơ. Có khi nhà hết gạo, em nhịn đói đi ngủ, chờ Mẹ về. Nó luôn là nỗi ám ảnh mỗi lần nhớ lại. Em đã biết làm mọi việc trong nhà từ khi rất nhỏ, biết nấu ăn, biết phụ Mẹ nuôi heo, nuôi vịt .... Biết làm nón lá để bán lấy tiền mua sách vở. Mãi sau này khi học lên cấp ba, cuộc sống của hai Mẹ con mới đỡ hơn. Không còn bị đói khát như trước.
Hai Mẹ con đã nương tựa nhau mà sống, cứ như vậy mà em trưởng thành.
Những gì em có hôm nay, đều là sự hy sinh hết mình của Mẹ. Nếu ngày xưa, Mẹ em lập gia đình với người khác, cuộc đời em bây giờ cũng đã khác. Có lẽ sẽ có thêm em trai, em gái, và em sẽ bớt lẻ loi hơn.
Chị viết trả lời sáu lần rồi đấy nhưng đã không lần nào chọn nút <chấp nhận>.
Chị chỉ biết rằng mỗi đứa trong chúng ta mang danh phận là con thì tự đặt mẹ của mình nơi riêng cao nhất của yêu thương.
Mẹ là con người nên có đúng có sai, có khổ có sướng, có vui có buồn.... Nhưng mẹ là tất cả với mỗi đứa rất riêng.
Bởi vậy cho nên sẽ chẳng có nỗi đau nào giống nỗi đau nào.
Không có sự ngụp lặn sầu bi nào ngộp thở nhiều hay ít để so sánh.
Chúng ta, mỗi người một chuỗi đời song hành với mẹ.
Cuộc đời vốn nghĩ sẽ thế này, sẽ thế kia nhưng rốt cuộc rồi cũng phải nương theo vận mệnh mà tiếp diễn.
Lần lượt rồi cũng phải nếm trải nhỏ ơi.!
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Chị Xinh nói đúng về Mãi đấy. Có thêm em thì rắc rối thêm thôi chớ chưa chắc chi sẽ được vui vầy.Ngọc Dung wrote: ↑Fri Sep 04, 2020 1:12 @ Rừng chị đại xinh đẹp , thêm chút thùy mị thế thì ai mà chịu nỏii
@ Mãi iu à. Có thêm em chắc gì không lẻ loi Có khi còn mệt hơn á. Chị vẫn thấy chị lẻ loi nè. " bầu trời " đã sụp đỏi. Nên giờ ngáp ngáp thôi. Nhiều con nhiều cháu nhưng chị từng chứng kiến cảnh mọit người khi bệnh đau chẳng có ai bên cạnh cả. 88 tuổi cứ vẫn cầm cái điện thoại. 5' gọi 1 lần cho con nói mỗi câu " con à con" ... vậy đấy.
Chị Xinh ơi, Rừng khi về già chắc sẽ thuỳ mị thiệt đấy. Bởi vì hết gân để cãi cồ rồi này. Nhưng bây giờ bắt đầu dịu lại thì chỉ muốn ở riết trong xó không còn muốn lơn tơn le te nữa... Lạ nhỉ.!?
- Người Rừng
- Khối trưởng
- Posts: 1924
- Joined: Thu May 07, 2020 9:18
Re: Mớ chữ lơn tơn cắm... dùi_Không phải thơ cũng... không mùi vị thi.
Thì viết đại để tụi em đọc mà khóc thêm được chút nào sẽ trút được thêm nước mắt cho nhẹ túi lệ chớ.