Em cảm ơn những bài trì tụng của chị hướng về vong linh cho mẹ em hiện tại.Ngọc Dung wrote: ↑Sat Aug 22, 2020 5:02
Chị không còn dám đi về con đường cũ. Nhà thì bị thằng em lừa sang tên để nó làm nơi thờ cúng có chỗ tụ lại. Nghe đâu nó cũng bán mất rồi. ..
Đợt mẹ chị đi rồi, chị có chuyến hành hương Ấn Độ , rồi sang Úc với con gái dài ngày nên chị đỡ hơn em . Nửa năm sau chị mới về. Khi ấy " xin mẹ cho dọn dẹp". Hơn 1 tạ quần áo cũng còn mới chị bỏ hết vào thùng đem cho ( cũ người mới ta vả lại cũng không phải bệnh gì lây lan cả). Xin lại hai chiếc áo dài hồi ba mẹ chị lấy nhau mặc. Hình ảnh thì quá nhiều chị cũng ' xin' sau 3 năm hóa hết. Mẹ đã hoàn tất cuộc hành trình của mình.
Chỉ biết nói với em là cố lên dù sẽ mất rất nhiều thời gian để vượt qua nỗi nhớ và những ... day dứt khi em sống trong ngôi nhà của Mẹ. Sẽ có những cơn mưa chiều, những ngọn gió đêm và cả tiếng động nhẹ ... cũng sẽ làm em giật mình. ...
P/s: chị đang trì tụng " Lương Hoàng Sám" và " Địa Tạng" sẽ hồi hướng hàng ngày cho Mẹ cùng em.
Em mỗi đêm sau 12 giờ khuya là cũng lốp ngốp ngồi dậy để lần chuỗi và cầu nguyện cho mẹ em. (Cùng với một người bạn)
Rồi sáng tối thì cơm, nước, nhang, đèn, hoa quả...
Bởi một lý do đặc biệt mẹ em đến hai tôn giáo lận. Nên em đành tự cho phép mình khai sáng hai lối cho mẹ em bằng sự chân thành tâm ý của em và mẹ em sẽ tự lựa chọn lối về cội nguồn của mẹ.
Mỗi ngày em đều xuống phòng mom để nằm một chút. Mở tủ quần áo ôm một chút....
Cái mùi nước hoa mẹ em xài nó cứ lan lan mọi nơi khiến cho em cứ phải quay phắt lại sau lưng.
Em mong được thấy mẹ em trong chiêm bao để bản thân có thể ước lượng được trong tưởng tượng mẹ em thế nào.!? Nhưng dù có tơ tưởng cách mấy cũng khoing hề thấy cái lưng hay cái bóng thấp thoáng luôn.
Mỗi một biến cố đều có ảnh hưởng hết sức lạ lẫm.
Lúc mẹ em còn vào những ngày cuối cùng... Hai mẹ con vẫn xôn xao cãi nhau về điều nhỏ nhặt. Giống như là kg cãi nhau kg phải mẹ con vậy.
Cãi đã đời rồi kè nhau đi shopping. Vô đó cũng châu mày nhăn mặt cãi.
Đến cái ngày gọi là cuối cùng thật sự là mẹ em gọi Facetime cho em từ bệnh viện... Nói đông nói tây nói tình trạng bệnh, nói sự chăm sóc của y bác sĩ... Nói trối vài di nguyện... Rồi cũng cãi nhau... Rồi tắt máy vì dỗi mặc dù cũng thật sự đến lúc phải để y tá kiểm tra thân nhiệt rồi. NHƯNG TRONG THÂM TÂM EM... LẦN CUỐI CÙNG LÀ DO EM LÀM MẸ EM GIẬN. RA ĐI TRONG NỖI DỖI HỜN... DỖI HỜN EM.
Ôi sao em lại hăng cãi đến vậy với mẹ.!?
Riết rồi mẹ em kêu em là <chị hai> và xưng em ngọt xớt như là thiệt luôn. Còn em thì bất cứ đâu cũng <út cưng> chị hai bẩu cái này..
Giờ ngồi nhớ lại thấy dị dị. Em <ăn hiếp> mẹ em quá mạng.
Huhu.
Hôm thất thứ tư vừa qua sư cô cho tụi em tụng 1/4 Kinh Địa Tạng. Em đọc sai be bét như là không biết chữ vậy.
Quái thiệt. Mắt thấy, đầu nhận chữ đó mà cái miệng lại đọc chữ khác một cách tỉnh bơ bơ..
Em lơ mơ lắm rồi. Muốn đi đâu đó lắm rồi.
Nhưng Trời hại bắt ở tại cái nhà này để ra vô ăn ngủ nằm ngồi đi đứng gì cũng thấy tội lỗi của mình.
Giá mà em được ôm tro cốt mẹ em về VNam.
Chắc là đỡ hơn được một chút lơn tơn tâm trí.
Nhưng ngày quay lại chắc cũng... lại tiếp tục đụng độ kỷ niệm một cách thẳng bon. Tạt thẳng vào mặt những hồi ức kg thể né.
Khổ thiệt à chị Xinh ơi.!